Giáo dụcLớp 6

Tả cảnh sum họp của gia đình em vào buổi tối

Hôm nay, Bài văn mẫu lớp 6: Tả lại cảnh sum họp của gia đình em vào buổi tối, nhằm giúp các em học sinh tích lũy thêm vốn từ để hoàn thiện bài viết của mình.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em

Tài liệu bao gồm dàn ý chi tiết và 15 bài văn mẫu lớp 6 mà PPE.edu.vn muốn giới thiệu. Mời bạn đọc tham khảo dưới đây.

Bạn đang xem: Tả cảnh sum họp của gia đình em vào buổi tối

Dàn ý tả lại cảnh sum họp của gia đình em

1. Mở bài

Giới thiệu khái quát về cảnh sum họp của gia đình em.

2. Thân bài

  • Không khí chuẩn bị: mỗi người một công việc khác nhau.
  • Diễn biến buổi sum họp: mọi người cùng ăn cơm, trò chuyện…
  • Tâm trạng của các thành viên trong gia đình: vui vẻ, hạnh phúc…

3. Kết bài

Suy nghĩ về buổi sum họp của gia đình.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 1

Thật khó để có thể nói hết được ý nghĩa của mái ấm gia đình. Em luôn cảm thấy may mắn vì gia đình của em là một gia đình hạnh phúc. Dù ban ngày mỗi người một công việc ở những nơi khác nhau nhưng đến tối là tất cả đều tụ họp đông đủ sum vầy bên nhau.

Gia đình em gồm bốn thành viên: bố, mẹ, chị gái và em. Sau một ngày làm việc và học tập vất vả thì cũng là lúc mọi người trở về nhà. Mỗi người một công việc khác nhau. Bố thì tưới cây, chị thì quét sân, còn em phụ mẹ nấu cơm. Bữa cơm buổi tối luôn thịnh soạn nhất. Mẹ đã nấu rất nhiều món ngon mà ai cũng thích. Nhà em thường ăn cơm lúc bảy giờ tối, cả gia đình bên chiếc bàn tròn nhỏ ở giữa nhà bếp, mọi người ăn rất ngon miệng và vui vẻ. Sau khi ăn và dọn dẹp bát đĩa xong mọi người lại quây quần ở phòng khách. Em cùng chị gọt hoa quả mời bố mẹ ăn, vừa ăn vừa chuyện trò rất vui vẻ. Bố hỏi em và chị ngày hôm nay đi học như thế nào, dù có điểm thưởng hay không bố vẫn khen và tặng em một cái thơm. Công việc của bố mẹ tuy rất mệt và căng thẳng nhưng khi về nhà bố mẹ lại là những người tươi vui nhất, không hề than vãn dù nửa lời, chỉ lắng nghe lời kêu của con cái rồi mỉm cười động viên.

Em nhận ra dù chỉ là khoảnh khắc gia đình sinh hoạt ngắn ngủi buổi tối nhưng đó chính là thứ keo tốt nhất gắn kết tình cảm gia đình.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 2

Gia đình em gồm có bốn thành viên là bố, mẹ, anh trai và em. Bố mẹ em là viên chức nhà nước còn hai anh em đều đang đi học. Khi bắt đầu một ngày mới là lúc mọi người rời khỏi nhà để đi học đi làm. Chỉ đến tối, cả gia đình mới được sum họp bên nhau.

Giờ sinh hoạt gia đình vào buổi tối của nhà em bắt đầu bằng bữa cơm tối. Mẹ là người đầu bếp tài ba của gia đình. Tài nấu nướng của mẹ là số một. Ba bố con chỉ dọn dẹp rồi đi tắm xong là đã có một bàn ăn thịnh soạn. Mẹ em nói dù có mệt mỏi hay bận rộn đến đâu thì bữa cơm gia đình vẫn phải chu toàn, tươm tất, phải thực sự ngon miệng mới xua tan được những mệt mỏi, muộn phiền sau một ngày dài.

Bố em là người vui tính, trong bữa cơm bố thường trêu đùa khiến ai cũng bật cười sảng khoái. Mẹ em thì không quên gắp thức ăn cho mọi người, nhắc nhở mọi người ăn thật nhiều. Ăn cơm xong em phụ mẹ dọn dẹp, rửa bát. Anh trai em pha trà, gọt hoa quả chờ mọi người xong việc cùng ngồi ăn tráng miệng. Gia đình em thường cùng nhau xem chương trình thời sự sau khi ăn cơm xong, vừa xem vừa trò chuyện với nhau, chia sẻ những điều thú vị trong cuộc sống. Cảm giác được chia sẻ, giải tỏa cùng những người thân yêu sau một ngày thật thoải mái, dễ chịu, khung cảnh gia đình thật ấm cùng, tràn ngập yêu thương.

Đối với em gia đình là điều quan trọng nhất không có gì có thể thay thế được, em luôn trân trọng những bữa cơm sinh hoạt gia đình, những giây phút quây quần bên người thân yêu.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 3

Ba tôi công tác xa nhà mấy chục cây số, một tuần mới về một lần. Cho nên tối thứ bảy là tối gia đình tôi sum họp đông vui nhất.

Cơm nước xong xuôi, mọi người mới quây quần trong gian phòng khách nhỏ bé và ấm cúng. Ánh đèn nê-ông tỏa ánh sáng xanh dịu. Mấy lẵng hoa bằng nhựa sáng rực lên trông y như hoa thật. Chiếc tủ li bằng gỗ cẩm lai được đánh véc-ni láng bóng như mặt gương soi, nổi bật những đường vân như những nét hoa văn kỳ ảo. Phía trên, là chiếc ti vi màu mười chín inh được phủ bằng một tấm lụa xanh rêu. Đồ đạc trong phòng được xếp đặt thật gọn gàng, ngăn nắp.

Ba tôi bồng bé Thảo Ngọc vào lòng âu yếm hôn lên tóc, lên má bé. Ngọc ôm lấy cổ ba nũng nịu: “Ba! Ba có nhớ con không?”. Ba cầm bàn tay nhỏ bé của bé áp lên má mình vuốt vuốt rồi nhỏ nhẹ với bé: “Ba nhớ con nhiều nhất đấy!”. Rồi ba hỏi lại bé: “Thế Ngọc có thương ba không?”. Thảo Ngọc cười nhe hàm răng nhỏ xíu trông thật dễ thương. Bàn tay vào chiếc cằm vừa mới cạo của ba và nói lớn: “Con thương ba nhất nhà này! Thương mẹ nhất nhà này! Và cả chị hai nữa! Con thương cả nhà như nhau! Bằng thế này này!”. Bé đưa ba ngón tay lên, đưa qua đưa lại như chứng tỏ điều mình nói là đúng, là sự thật. Lúc này, mẹ đang đọc báo, tôi đang chơi đàn. Cả tôi và mẹ đều phải phì cười vì vẻ đáng yêu của bé.

Đúng tám giờ, tôi bật vô tuyến để xem tiết mục “Ngôi nhà tuổi thơ”. Tối nay có chương trình văn nghệ của các trường mẫu giáo rất hay. Bé Ngọc vừa xem vừa vỗ tay hát theo. Ba khen hát hay, bé cười tít mắt. Càng hát, bé càng rướn giọng to lên, đầu lắc qua lắc lại theo nhịp đàn. Đôi bím tóc thắt nơ hồng ngoe nguẩy như đuôi chú cún con trông thật ngộ, thật dễ thương. Ba hỏi tôi: “Tuần này được mấy điểm mười hả con? Môn nào nhiều điểm mười hơn cả?” Tôi sung sướng khoe: “Hơn tuần trước bốn điểm mười ba ạ! Nhiều nhất là môn Toán, sau đến là môn Tiếng Việt. Riêng môn Mĩ thuật con cố gắng lắm chỉ được điểm tám thôi!”. Ba xoa đầu tôi rồi động viên: “Con đạt được như thế là tốt lắm. Với đà này ba tin cuối năm con sẽ là một học sinh xuất sắc. Gắng lên nữa nghe con! Tuần sau, ba sẽ thưởng cho con cái đồng hồ có nhạc báo thức!” Tôi thầm cảm ơn ba rất nhiều. Chính những lời động viên của ba mỗi tuần đã làm cho tôi thêm ý chí và nghị lực phấn đấu trong học tập. Cứ mỗi lần về thăm nhà, ba thường hướng dẫn thêm cho tôi phương pháp giải các bài toán và cách thức viết những câu văn hay, có hình ảnh.

Mẹ bưng ra một đĩa bánh kẹo, quà của ba mang về hồi chiều. Bé Thảo Ngọc thích quá vỗ tay reo: “A, kẹo ngon quá! Mẹ cho con nhiều nghe mẹ!”. Ba tôi cười tủm tỉm rồi nhắc hai đứa chúng tôi: “Ăn kẹo xong, chị em nhớ đánh răng súc miệng kẻo sâu răng đấy!”. Rồi ba quay sang mẹ hỏi han về tình hình công việc nhà trong tuần qua. Mẹ tôi cười nhìn ba tôi đáp: “Hai đứa nó ngoan cả. Tuần này, cơ quan em hơi nhiều việc nên cũng lu bu nhưng anh cứ yên tâm, đâu rồi vào đấy cả!”. Biết mẹ ở nhà vất vả, vừa phải hoàn thành nhiệm vụ ở cơ quan vừa phải lo việc nhà nên mỗi tuần được nghỉ hai ngày thứ bảy và chủ nhật, ba tôi thường tranh thủ về sớm để giúp đỡ mẹ. Ba quay sang tôi nói nhỏ: “Con ráng đỡ đần thêm công việc giúp mẹ. Mẹ mà ốm ra thì ba con mình vất vả đấy con ạ! Ba trông cậy vào con gái lớn của ba đấy!”. Tôi chạy đến bên mẹ rồi nói như để ba tôi cùng nghe: “Mẹ khỏe lắm. Chẳng có bệnh tật nào làm mẹ ốm đau phải không mẹ? Nhưng ba phải thường xuyên về thăm nhà đấy. Mẹ có trông ba về không mẹ?” Mẹ tôi cười, mắng yêu tôi: “Mẹ chả chông, chỉ có các con thôi!”

Tối thứ bảy tuần nào cũng thế, gia đình tôi luôn có được những giờ phút sum họp thật vui vẻ và đầm ấm. Hai chị em tôi thật sự hạnh phúc trong mái ấm gia đình, trong vòng tay ấm áp của ba mẹ tôi.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 4

Ngoài trời lại lạnh buốt, đường sá càng thưa người đi lại. Trời cũng đang dần tối lại. Trong nhà, mẹ mình đang chuẩn bị cơm nước, còn mình thì đang giúp mẹ dọn bữa cơm chiều.

Chỉ mấy phút sau, hai mẹ con mình đã chuẩn bị xong chu tất bữa cơm. Mẹ mình bảo: “Con mời ông bà và bố vào xơi cơm”. Cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm thật đầm ấm. Mùi thức ăn thơm phức làm cho ai cũng thấy đói bụng. Những món ăn mà cả nhà thích nhất đã được bày sẵn lên bàn nhờ tài nấu nướng khéo léo của mẹ. Vừa ngồi vào bàn, bố mình vừa nói nửa đùa nửa thật với mẹ mình: “Hôm nay, em nấu thứ gì mà chưa ăn đã ngon rồi! Chắc là thịt nướng, cá chiên, bò xào trứng rán phải không? Không khéo lại thiếu cơm đấy!”. Mẹ nhìn bố tủm tỉm cười nói nhỏ: “Chỉ khéo nịnh vợ!”

Thằng cu Tí ăn muỗng không rành còn bày đặt dùng đũa, cơm dính tùm lum lên má lên cằm. Vừa ăn, nó vừa tíu tít kể chuyện ở nhà trẻ: “Hôm nay, nhiều bạn tè cả ra quần, chỉ có con là không!”. Nó nói làm cả nhà được một trận cười vỡ bụng. Vì quá tức cười nên mình đã bị sặc phải bỏ vội chén cơm chạy ra ngoài. Vừa mới quay trở lại, cu Tí đã trêu: “Ăn từ từ thôi chị Hai! Ở lớp em, bạn nào ăn ngốn, bị nghẹn là cô giáo phạt đấy!”. Nó nói tỉnh queo, làm cho cả ông bà và bố mẹ mình cười, chảy cả nước mắt. Thấy vậy, nó cũng cười theo, rồi thản nhiên nói tiếp: “Con mà làm cô giáo là con phạt cả nhà đấy!”

Cô giáo dặn rồi, khi ăn cơm không được cười nói nhiều”. Lần này thì ông mình không nhịn được nữa, ôm bụng cười. Rồi ông xoa đầu cu Tí, khen nó giỏi: “Lớn lên, cháu ông đi diễn hài chắc là sẽ giỏi lắm đây”. Cu Tí chỉ nhìn ông mỉm rồi cười.

Buổi cơm chiều thật vui vẻ và đầm ấm. Tiết trời tuy lạnh nhưng mình vẫn cảm thấy ấm lòng, bởi không khí gia đình lúc nào cũng hòa thuận, yên vui, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười hạnh phúc.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 5

Mới hôm nào em được bố mẹ cho về quê ở Ninh Bình ăn Tết cùng ông bà và họ hàng bên nội, thế mà hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm. Buổi chiều hôm ấy, cả gia đình em đã có một bữa cơm tất niên thật ấm cúng.

Bố mẹ em chuẩn bị rất đầy đủ vì đây là lần đầu tiên ông bà nội ra thủ đô ăn Tết cùng con cháu. Không khí Tết tràn ngập trong căn nhà nhỏ. Phòng khách được trang hoàng đẹp đẽ. Trên bàn thờ bày bộ lư đồng sáng choang. Mùi nhang trầm thơm ngát. Đèn, nến, rượu, trà, bánh chưng, mứt, hoa quả… được ông em sắp xếp thật trang trọng. Cây đào bích khá lớn đặt trên chiếc đôn sứ cạnh bộ sa lông đang nở những bông hoa tươi thắm chào đón xuân về.

Bữa cơm tất niên chiều ba mươi Tết là một bữa cơm đặc biệt. Từ sáng sớm, bà và mẹ đã đi chợ Đồng Xuân mua sắm những thứ cần thiết để nấu cỗ. Mẹ em là “bếp trưởng” phụ trách các món chính. Còn bà nội và chị Hà cùng với em làm “phụ bếp”. Mấy mẹ con, bà cháu vừa làm vừa trò chuyện thật vui. Em tranh thủ học cách tỉa rau củ thành những bông hoa, những con vật đáng yêu xinh xinh để trang trí cho các món ăn thêm hấp dẫn.

Thức ăn đã nấu xong, bà nội sắp mâm cỗ cúng. Đỡ mâm cỗ từ tay bà, bố em đặt trước bàn thờ để ông nội thắp nhang khấn vái tổ tiên về sum họp cùng con cháu trong ba ngày Tết. Sau mấy tuần nhang, mâm cỗ được bưng xuống để con cháu hưởng lộc của tổ tiên. Thức ăn được dọn ra bàn: bánh chưng xanh, xôi gấc đỏ, thịt gà luộc vàng ươm, bát canh măng khô hầm chân giò màu nâu sẫm đặt bên cạnh đĩa xào gồm thịt bò, cà rốt, khoai tây, nấm hương, mộc nhĩ… Rồi giò lụa, giò thủ, nem rán… món nào cũng ngon và vô cùng hấp dẫn.

Bố em rót rượu kính mời ông bà. Mọi người nâng cốc chúc mừng ngày vui, ba thế hệ quây quần bên mâm cơm ngày Tết. Trong bữa ăn, những câu chuyện về quê hương được ông bà, cha mẹ kể cho con cháu nghe. Quay sang em, ông bảo:

– Đức này! Dù sống ở Hà Nội nhưng cháu phải luôn luôn nhớ rằng cháu cũng có một quê hương. Ở đó có mồ mả tổ tiên, có ngôi nhà của ông bà, nơi bố cháu đã sinh ra và lớn lên. Sau này trưởng thành, dù đi đâu về đâu cũng đừng quên quê hương cháu nhé!

Rồi ông đọc cho cả nhà nghe hai câu thơ:

“Cây có cội mới nảy cành xanh lá,
Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu”

Ông giải thích cặn kẽ ý nghĩa của hai câu thơ trên. Giọng nói ấm áp, chân tình của ông khiến cho mọi người cảm động. Bố em kín đáo lau giọt nước mắt ứa trên mi. ông nội với chòm râu bạc như ông Tiên trong cổ tích đã để lại trong em một ấn tượng thật là sâu đậm. Dù chưa hiểu hết được ý nghĩa trong lời dặn dò của ông, nhưng em cảm nhận được sự trang nghiêm trong lời nói đó. Em tự nhủ sẽ ghi nhớ lời dặn dò đó trong lòng để sau này lớn lên sẽ hiểu được.

Sau bữa cơm, cả nhà tiếp tục chuyện trò. Bà em lấy cơi trầu ra, têm một miếng rồi vừa thong thả nhai trầu vừa kể cho em nghe những chuyện ở trong quê. Cả gia đình trò chuyện tới đêm khuya. Khi tiếng pháp hoa rì rầm ngoài đường thì cũng là lúc giao thừa đã đến, một năm mới nữa lại đến. Em cố thức để chúc tết ông bà, bố mẹ và nhận được những phong bao lì xì đỏ thắm. Rồi sau đó mới đi ngủ.

Hè này, nhất định em sẽ xin bố mẹ cho về Ninh Bình để đi thăm cố đô Hoa Lư, mảnh, đất cỏ lau dẹp loạn ngày nào; thăm đền thờ Đinh Tiên Hoàng, vị vua mà tên tuổi lẫy lừng trong lịch sử dân tộc. Có bao điều thú vị đang chờ em trong năm mới.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 6

Gia đình là cái nôi cuộc sống của mỗi người, được sống dưới mái ấm gia đình là điều tuyệt vời nhất đối với chúng em. Hôm nay là buổi tối chủ nhật, chị gái em đi học ở tận trên Hà Nội được nghỉ nên về nhà. Cả nhà em lại có dịp quây quần bên nhau cùng ăn cơm và trò chuyện. Đã lâu lắm rồi hôm nay em mới thấy không khí gia đình ấm áp và yêu thương đến vậy.

Gia đình em gồm năm thành viên: bố em, mẹ em, chị gái, em và một đưa em trai. Bố mẹ em làm nông nghiệp nên rất bận rộn, chị gái em thì học trên Hà Nội nên rất ít khi cả nhà cùng nhau ăn uống, trò chuyện như ngày hôm nay. Bố mẹ em tuy vất vả, từ sáng sớm đến đêm tối mới từ cánh đồng trở về nhà nhưng bố mẹ rất tâm lý. Hễ khi nào rảnh là lại ngồi trò chuyện cùng các con. Hôm nay, khi chị cả vừa nấu xong đồ ăn thì em ngay lập tức đi dọn mâm bát để chuẩn bị ăn cơm. Em trai em cũng lăng xăng chạy ra chạy vào. Nhìn đồ ăn chị cả nấu thật là đẹp mắt. Nào là món đậu rán vàng ươm có lót mấy cọng rau sống màu xanh thật nổi bật. Nào là món cánh gà chiên xù, từng chiếc cánh gà to được xếp đối xứng nhau trong chiếc đĩa tròn. Lại còn có cả đĩa rau cải luộc xanh mướt và bát dưa cà quen thuộc. Cả mâm cơm thơm phức và hấp dẫn đã sẵn sàng chỉ còn đợi bố em tắm xong là ăn thôi. Em trai em thích chí cứ chốc chốc lại chạy đi giục bố tắm nhanh để vào ăn cơm.

Cả nhà vừa ăn cơm vừa trò chuyện. Bố em nhâm nhi chén rượu nếp và gật đầu tấm tắc khen chị gái em nấu ăn rất ngon. Mẹ em thì nhìn chúng em ăn ngon lành, ánh mắt mẹ long lanh niềm vui. Chúng em thì vừa ăn vừa gật gù. Em trai em còn nói: “Giá mà ngày nào cũng được chị cả nấu cho ăn ngon thế này thì thích quá”. Cả nhà được phen cười rộn ràng. Tiếng xé thịt, tiếng nhai tóp tép, tiếng bát đũa leng keng, tiếng cười, tiếng nói, tất cả tạo nên một bản nhạc gia đình sống động.

Bữa cơm kết thúc. Em nhận nhiệm vụ dọn dẹp và rửa bát. Còn chị gái em nhanh tay pha ấm nước chè nóng để cả nhà uống. Những chiếc chén trắng tinh nằm gọn gàng trên bàn như những chú cò đang nằm ngủ. Công việc dọn dẹp đã xong xuôi. Cả nhà ngồi ở phòng khách nghe bố kể chuyện đi làm ngoài đồng ruộng cùng các cô chú. Dưới ánh sáng của ngọn đèn com pad, khuôn mặt bố gầy và sạm đi nhiều nhưng nụ cười và sự lạc quan thì luôn tràn đầy. Mẹ thì ngồi khâu lại những bộ quần áo bị sứt chỉ, nhìn bàn tay mẹ thoăn thoắt đưa đi đưa lại thật là vui mắt. Chị gái em thì nghiêng đầu chải tóc, mái tóc của chị dài và đen mượt lắm, ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ. Khuôn mặt chị trái xoan, giống hệt như khuôn mặt của mẹ, nhìn chị xinh gái lắm. Em tự hứa sẽ không cắt tóc để nuôi mái tóc dài đẹp giống như chị. Bố em nhấp ngụm nước chè nóng rồi quay sang bàn việc với mẹ, bố mẹ dự tính sang năm sẽ mua thêm một chiếc xe máy mới để cho chị gái em đi học, còn chúng em sẽ được mua xe đạp mới. Nghe đến đây ba chị em nhà em cùng nhau reo lên, chạy đến ôm chầm lấy bố, thơm lên má bố rối rít. Rồi lại chạy sang ôm chặt lấy mẹ, cảm giác thật là vui, thế là sang năm ba chị em sẽ có xe mới để đi học. Dưới làn khói của ấm nước chè, khuôn mặt bố em rạng rỡ, đôi mắt sáng lên niềm vui.

Cả nhà cùng nhau ăn trái cây. Sau đó chúng em bảo nhau đi học bài để chuẩn bị bài cho tuần mới, chị em thì thu dọn đồ đạc để sáng mai lên Hà Nội. Mẹ em và bố em đi nghỉ, kết thúc một ngày làm việc. Nhìn bố mẹ chìm vào giấc ngủ, rồi nhìn từng nét chữ trong trang vở trắng tinh em tự hứa sẽ học thật tốt để mai sau thành đạt, giúp đỡ bố mẹ thật nhiều. Em đi ngủ, mà tiếng cười nói rộn ràng của cả nhà vẫn vang mãi bên tai.

Em ước sao nhà mình mãi luôn đầm ấm và vui vẻ như vậy. Những buổi sum họp gia đình thật là đáng quý, đáng yêu thương biết bao nhiêu. Em rất yêu gia đình của em.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 7

Tết đến thật rồi. Lòng em lại náo nức đón chờ một năm mới tới với bao dự định, ước mơ. Đặc biệt là mong chờ những điều tuyệt vời của ngày tết cổ truyền. Và có lẽ em háo hức chờ mong nhất là ngày cả gia đình được sum họp, quây quần bên nhau. Đó là một giây phút vô cùng thiêng liêng và cao đẹp.

Xuân tới mang theo những tia nắng ấm áp tới cho không gian, xua hết đi những lạnh giá của mùa đông. Những cơn mưa phùn đầu mùa cứ dai dẳng khiến mọi người khó chịu nhưng ít ai biết được chính điều đó mang lại sức sống căng tràn cho cây cối, khiến những cành cây khẳng khiu đâm chồi nảy lộc. Những cơn gió hơi se lạnh nhưng lại làm người ta cảm thấy dễ chịu, thoải mái. Ngoài trời dù mưa lất phất nhưng trong mỗi gia đình lại là khung cảnh ấm cúng hơn bao giờ hết. Đó là bởi vì hôm nay là tết đoàn viên, mọi thành viên dẫu ở nơi nào trên mảnh đất hình chữ S này đều sẽ cố gắng trở về bên những người thân yêu.

Ngay từ những ngày cận kề tết mọi người từ phương xa đã náo nức trở về nhà để đoàn viên. Trên những chuyến xe ga, tàu lửa, những chiếc ô tô đường dài, khách đi chen chúc xô đẩy vô cùng chật chội thế nhưng không ai có một lời than vãn, trên môi ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ vì họ có chung một mục đích, một điểm đến: về nhà đón tết. Vượt qua những chặng đường dài, sau bao nhiêu bộn bề, khó khăn trong một năm vất vả vừa qua, họ đã có thể trở về với mái ấm thân yêu của mình, hưởng thụ hơi ấm của gia đình, sự chở che, chăm lo, quan tâm.

Trong mái nhà nhỏ xinh nhưng tràn đầy hạnh phúc, cả gia đình đang cùng ngồi bên nồi bánh chưng xanh, đón chờ thời khắc giao thừa sắp tới. Cả nhà cùng nhau uống trà, nhấm nháp hương vị của những thức bánh kẹo ngày tết. Ông bà ngồi hiền từ nói cho con cháu nghe về những truyền thống tốt đẹp của cha ông, giảng dạy về những đạo lý xã hội, về những điều nên làm, không nên làm. Những đứa con vẫn luôn ngồi chăm chú lắng nghe, tiếp thu những dạy bảo của bậc trên. Sau đó họ nói về những thành công, thành tựu mà mình đạt được trong năm qua, những thất bại, vấp ngã, những giây phút tưởng chừng như gục ngã, không dám đối mặt với những khó khăn, bức tường của cuộc sống. Họ nói với nhau về những dự định, về những ước mơ, hoài bão, những ấp ủ sẽ thực hiện vào năm sau. Trong khi mọi người nói chuyện, tâm tình, lũ trẻ con có đứa sẽ ngồi lại chăm chú lắng nghe, có đứa lại gật gù trong lòng mẹ, có một đám lại rủ nhau chạy chơi hay giải những câu đố. Khói bếp bay lên hòa vào trong hương thơm nồng nàn của nồi bánh chưng đang sôi trên bếp hòa quyện khắp không gian, bay xung quanh cây đào đang nở rộ hoa, đùa nghịch cùng câu đối đỏ trước gian nhà, lượn quanh gian bếp nhỏ đang quây quần mọi người. Không gian thanh tĩnh, ấm áp đến lạ kỳ.

Đoàng. Tiếng pháo nổ đầu tiên hòa vào trong tiếng đếm ngược của mọi người, trong những lời chúc tốt đẹp đầu tiên của một năm mới. Cả nhà cùng nhau ngắm pháo hoa, thầm ước nguyện cho năm mới. Không khí thật náo nhiệt, tưng bừng, đọng lại đó chính là một buổi quây quần thật đáng nhớ.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 8

Vào mỗi ngày cuối tuần khi chị gái em đi học xa trở về, nhà em lại quây quần đông đủ. Trong căn nhà nhỏ xinh rộn ràng tiếng cười vui vẻ. Buổi tối khi bố mẹ đi làm về, cả nhà cùng nhau sum họp đầm ấm. Đây cũng là lúc em cảm thấy hạnh phúc nhất.

Từ buổi chiều mẹ đã đi chợ mua những thức ăn ngon. Em giúp mẹ nhặt rau, vo gạo. Rau sạch được hái từ vườn nhà, thịt được mẹ mua ở nhà cô Thắm đầu làng trông rất tươi ngon. Mẹ bật bếp xào nấu thức ăn, mùi thơm ngào ngạt thật hấp dẫn. Bố và chị gái cùng mổ gà, em trai đi hái đỗ. Tất cả đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng. Mọi người cùng nhau làm việc vui vẻ. Những tiếng nói, tiếng cười vang lên rộn ràng cả gian bếp nhỏ.

Màn đêm dần buông xuống, tiếng ếch kêu ồm ộp, tiếng dế du dương tạo thành một bản hòa ca mùa hè. Cơm nấu xong, mẹ sai em trải chiếu giữa nhà, chị gái bê mâm cơm. Cả nhà ngồi quây quần quanh mâm cơm, ai cũng khen những món ăn mẹ nấu. Chúng không chỉ đẹp mắt mà lại còn thơm ngon. Vừa ăn cơm mọi người trong gia đình vừa cùng nhau nói chuyện vui vẻ. Bố hỏi chị về tình hình học tập ở trường, nhắc nhở em và em trai học hành chăm chỉ hơn. Mẹ thì lúc nào cũng chu đáo, dịu dàng. Mẹ nhắc nhở ba chị em phải ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe. Gió ngoài vườn thổi vào mang theo mùi hương hoa trong vườn nhẹ nhàng, khoan khoái. Thỉnh thoảng em út lại nói mấy câu trẻ con ngộ nghĩnh khiến cả nhà cười vui vẻ. Những giây phút đó thật hạnh phúc!

Sau bữa cơm, mẹ chỉ huy mấy chị em cất dọn, rửa bát. Ai cũng hoàn thành tốt công việc của mình. Mẹ mang lên một đĩa dưa hấu được cắt tỉa đẹp mắt. Mọi người lại tiếp tục những câu chuyện còn dang dở. Ngoài cửa sổ, ánh trăng tròn sáng vằng vặc trên cao như mỉm cười cùng hạnh phúc của gia đình nhỏ.

Mỗi ngày trôi qua em đều mong đến cuối tuần để cả gia đình lại được sum họp đông đủ. Không khí ấm cúng, vui vẻ trong căn nhà sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí em.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 9

Gió mùa Đông Bắc tràn về làm cho khí trời buổi tối trở nên lạnh lẽo. Sau khi ăn cơm xong, gia đình em quây quần sum họp trong căn nhà thật ấm cúng.

Lúc này, các cửa đã được đóng kín. Dưới ánh đèn nê-ông, bức tường quét vôi xanh hắt ánh sáng dịu nhẹ. Tại một góc nhà, bên cạnh chiếc bàn nhỏ có để sẵn ấm nước và bốn chén nhỏ, một gạt tàn thuốc lá và bao thuốc lá, cha em ngả người trên chiếc ghế chăm chú đọc báo. Mắt cha em đeo kính lão và hai ngón tay kẹp điếu thuốc đang hút dở. Thỉnh thoảng, cha lại ngước mắt lên qua gọng kính để thông báo những mẫu tin tức hấp dẫn cha vừa đọc được cho cả nhà nghe.

Trên giường, mẹ em ngồi trò chuyện với chị em và cháu Bo. Mẹ vừa nói chuyện vừa thoăn thoắt trên đôi tay kim đan cho cháu Bo chiếc áo len. Kế bên cạnh, chị em vừa nói chuyện với mẹ, vừa vuốt thẳng một tấm vải có lẽ chị định cắt quần cho cháu bé. Ngồi chễm chệ giữa giường là Bo. Được bà và mẹ thả lỏng, bé đang đùa giỡn với con mèo mướp. Bé vuốt ve con mèo và cố ý bế nó, nhưng con mèo vẫn cứ luồn ra vòng tay của bé. Bé túm chân mèo giữ lại làm mèo sợ hãi kêu lên: “Meo! Meo!”. Bo sợ quá bỏ tay ra và quay về phía mẹ cầu cứu.

Còn em, trên góc học tập của mình, em đang chuẩn bị sách vở và đồ dùng để học bài buổi tối. Em cảm thấy mọi người đều cố gắng nói nhỏ nhẹ, tạo điều kiện cho em học. Cả đến bé Bo thỉnh thoảng hét toáng lên cũng được bà nhắc nhở.

Không khí buổi sinh hoạt tối của gia đình em thật là đầm ấm. Mỗi người đều có những việc riêng nhưng đều quan tâm lẫn nhau với tình thương yêu đùm bọc. Em mong được sống nhiều buổi tối yên vui trong căn nhà thân yêu.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 10

Tết đến, xuân về là dịp cả gia đình em sum họp với những giây phút thật ấm cúng.

Mọi người trong gia đình cùng nhau chuẩn bị để đón Tết. Người lớn chuẩn bị mua sắm đồ Tết. Trẻ con háo hức mong từng ngày được nghỉ học. Khắp các khu chợ bỗng tấp nập hẳn lên. Tiếng người mua bán thật nhộn nhịp. Chợ Tết rất nhiều các mặt hàng từ đồ ăn, thức uống đến quần áo, giày dép… Ngày Tết chuộng nhất là màu đỏ, bởi vậy cả khu chợ như được sắc đỏ thắm bao bọc, tượng trưng cho may mắn.

Vào ba mươi Tết, cả nhà em lại sum vầy bên mâm cơm giao thừa. Cả gia đình vừa ăn uống, vừa trò chuyện với nhau về những điều đã xảy ra trong một năm vừa qua. Sau khi ăn uống xong, em và anh trai lại cùng nhau ngồi xem chương trình “Táo Quân”. Còn mẹ và bố thì bận rộn chuẩn bị đồ cúng giao thừa. Đến đúng mười hai giờ, em cùng với chị gái lên tầng để xem pháo hoa. Màn pháo hoa rực rỡ khiến cho người xem cảm thấy xao xuyến. Khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới đem đến cho con người những cảm xúc thật đẹp đẽ.

Với em, ngày tết chính là những ngày hạnh phúc nhất. Vì khi ấy, mọi người không còn bận rộn làm việc, học tập. Ai cũng có những giây phút thảnh thơi để ở bên những người thân yêu.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 11

Hình ảnh của buổi tối thứ bảy tuần trước như một đoạn phim ngắn hiện rõ lên mồn một trong kí ức tôi.

Đó là một buổi tối thật vui vẻ và cũng thật là đầm ấm. Sau bữa cơm chiều, em giúp mẹ dọn dẹp bàn ăn, rửa chén bát xong rồi lên phòng khách xem truyền hình cùng cả nhà. Bé Mi đã năm tuổi rồi, nhí nhảnh như một con chim sáo hót liến thoắng.

– Bố ơi, bố dùng tăm nhé!

– Con mời bố uống nước. Chị Hai vừa mới pha lúc trước, ngon lắm bố à!

– Thứ hai, bố cho Mi đi thành phố với bố nhé! Lâu lắm rồi, bố chả cho con đi đâu cả!

– Con nhỏ này, đế cho bố uống nước. Nói gì mà nói lắm thế!

– Em nói với bố chớ bộ em nói với chị à! Mẹ ơi! Mẹ cho con đi thành phố với bố nhé! Con mua quà về cho mẹ!

– Bữa khác đi con. Lần này, bô đi những hai tuần kia mà. Bỏ học hai tuần, mất hai phiếu bé ngoan, cuối năm không được lĩnh thưởng như chị Hai, không được vào lớp Một, thuở bé Như con chú Hải là bố mẹ buồn lắm đó!

Nghe mẹ nói vậy, vẻ mặt hớn hở và nhí nhảnh của nó lúc nãy biến mất. Nó xụ mặt xuống có vẻ buồn buồn. Chắc nó cũng đang suy nghĩ. Thấy vậy bố nói:

– Đừng buồn nữa con, dịp khác bố sẽ đưa cả ba mẹ con đi chơi luôn thể.

– Hay quá! Bô cho con với Mi đi Đầm Sen và hồ Kỳ Hòa nữa nghe bố?

– Đầm Sen và hồ Kỳ Hòa ở đâu chị Hai?

– Ở thành phố đó cưng. Ráng học ngoan rồi chị em mình cùng đi với mẹ nữa. Cả nhà mới vui chứ!

Nó thích quá, chạy lại, vào lòng bố, hí hửng như con cún con, bắt bố phải hứa với nó. Bố ra điều kiện, học kì một cả hai chị em phải lĩnh thưởng bô’ mới cho đi. Bây giờ nó mới trở lại vẻ mặt hớn hở như trước, huyên thuyên đủ thứ chuyện trong tuần cho bố nghe: Chuyện trường, chuyện lớp, chuyện bé Như con chú Hải cùng cơ quan với bố trên tỉnh. Tuần rồi bé Như không ngoan, thua nó một phiếu bé ngoan. Rồi như sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Nó kể cho bố nghe tối thứ ba vừa rồi mẹ bị cảm, chị Hai nấu nước xông, nó lấy thuốc, xoa dầu cho mẹ như thế nào. Kể vanh vách không sót một chi tiết nào. Bố xoa đầu nó rồi nói:

– Cả hai chị em như thế là ngoan lắm! Bố yên tâm vì biết các con đã có ý thức giúp đỡ mẹ.

Tôi cảm thấy hãnh diện trong lòng, tự nhủ sẽ cố gắng hơn nữa. Buổi tối hôm đó là một kỉ niệm thật đẹp bên gia đình thân yêu.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 12

“Ba là cây nến vàng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến hồng, ba ngọn nến lung linh”. Khi những lời trong bài hát “Ba ngọn nến lung linh” vang lên lại gợi cho em những cảm xúc thật là kì lạ. Khi phải đi học ở cách xa nhà, em mới càng cảm nhận được, ở cùng với bố mẹ của mình có những điều đáng quý như thế nào.

Hôm nay là ngày cuối tuần được nghỉ, em lại xách cặp để trở về cạnh bố, cạnh mẹ và người em trai thân thiết của mình. Ăn cơm xong, cả nhà đã cùng nhau quây quần bên bàn nước buổi tối.

Gia đình em có bốn thành viên: bố, mẹ, em và em trai. Cha mẹ của em là những con người hết sức tâm lý, lúc nào cũng yêu thương và lo lắng, chăm sóc cho em. Có những khi, em không ngoan nhưng mẹ chẳng bao giờ đánh em mà chỉ bảo cho em những điều hay, lẽ phải. Điều đó làm cho em lại càng phải cố gắng thật nhiều để không phụ công ơn của cha mẹ.

Buổi chiều, em cùng mẹ nấu cơm. Lúc hai mẹ con nấu cơm thì bố và em trai của em đang cùng nhau chơi đá bóng trong vườn. trong bếp, là tiếng nói chuyện thủ thỉ của mẹ và em. Mẹ hỏi chuyện học hành, bài vở cho tới những chuyện bạn bè của những lứa tuổi mới lớn. Những điều sâu kín ấy, em thường kể cho mẹ biết vì trong lòng em, mẹ không chỉ là mẹ, mẹ còn là người bạn luôn cho em những lời khuyên. Trong bếp là thế, còn bên ngoài thì tiếng cười nói của bố và em trai vô cùng rôm rả. Tiếng nói chuyện vang vọng khắp cả khoảng sân nhỏ. Bố và em trai tự đóng vai là những đội bóng của nước ngoài rồi cùng nhau thi đấu.

Khoảng ba mươi phút sau, một bàn ăn thịnh soạn đã được dọn ra. Mọi người vừa ăn cơm, vừa trò chuyện. Thỉnh thoảng bố lại nói lên suy nghĩ của mình về những vấn đề thời sự nóng bỏng, về những cuộc chiến tranh. Em trai của em thì khác. Sự lựa chọn của em trai em toàn nghiêng về lĩnh vực thể thao với những pha đấu bóng đẹp mắt và cùng nhận xét với bố em xem đội nào sẽ là đội chiến thắng. Còn lại mẹ và em. Với mẹ thì mẹ thường thỉnh thoảng mới nhận xét về tin tức của các nước còn phần lớn thời gian trong bữa cơm. Mẹ hay gắp những phần thức ăn ngon nhất của cả ba bố con.

Sau bữa cơm, em phụ trách dọn dẹp giúp mẹ. Xong xuôi tất cả, mọi người lại ngồi trò chuyện trong phòng khách. Những bộ ấm chén mới tinh được đặt bên cạnh chiếc đĩa hoa quả. Hôm nay, mẹ mua một quả dưa hấu to và đỏ. Mẹ bảo đây là quà chiêu đãi con gái về nhà. Quả thực là hạnh phúc vô cùng. Bởi dưa hấu là một trong những loại quả mà em yêu thích nhất. bố ngồi hỏi em xem chuyện học hành như thế nào, có cần bố giúp đỡ chuyện gì hay không.

Những lúc như thế này, trong lòng em lại dâng lên một niềm xúc động. Bố bảo con gái thì cần phải chú ý vào chuyện học hành sao cho sau này được thành đạt. Em trai của em lúc này luôn ngoan ngoãn ngồi lắng nghe những gì mà bố nói. Bố kể những chuyện ngày xưa thời bố còn đi học. Đó cũng là những kỉ niệm rất đẹp. Bố luôn nói với chúng em rằng: “Điều hối hận nhất của bố ngày trước chính là việc đã không cố gắng học hết, bởi thế cho nên bố luôn cố gắng để cho hai chị em học hành”. Tuy chiều con gái là thế, nhưng bố đối với em trai lại nghiêm khắc hơn rất nhiều. Điều đó làm cho em cảm thấy vô cùng vui sướng. Không phải vì bố thiên vị ai đâu nhé. Chỉ vì bố bảo, con gái dễ nghe lời hơn, bố cũng lo lắng em trai của em mải chơi cùng các bạn mà quên đi chuyện học hành. Cho tới tận hôm nay, khi được nghe những lời tâm sự của bố, em mới cảm thấy thật là hạnh phúc và may mắn khi có được một người cha tuy ít nói, trầm tĩnh nhưng cực kì sâu sắc và một người mẹ dịu dàng, đảm đang, luôn hết lòng hi sinh vì chồng, vì con.

Cả gia đình quây quần bên nhau, cùng nhau tâm sự và kể cho nhau nghe những câu chuyện mà mình đã nhìn thấy, đã trải qua trong cuộc sống. Tuy đó chỉ là những câu chuyện ngắn ngủi nhưng nó lại thể hiện sự quan tâm lẫn nhau trong một gia đình. Đây mới là điều đáng quý nhất trong cuộc sống mà có những khi ta mỏi mệt hay gặp những chuyện không vui thì gia đình sẽ là nơi ở bên và che chở cho ta trong suốt cuộc đời này.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 13

Đối với mỗi người, gia đình chính là điểm tựa vô cùng quan trọng. Với riêng em cũng vậy, bởi ở đó có bố mẹ – những người mà em vô cùng yêu thương. Em vẫn còn nhớ như in những kỉ niệm bình dị đã trải qua cùng với bố mẹ, đặc biệt là những bữa cơm sum họp của gia đình.

Hôm đó, mùng 8 tháng 3 – ngày Quốc tế phụ nữ. Em và bố đã quyết định sẽ dành cho mẹ một điều bất ngờ nho nhỏ. Do là thứ hai nên mẹ vẫn phải đi làm. Điều đó đã tạo cơ hội thuận lợi cho em và bố thực hiện kế hoạch của mình. Em đã gợi ý cho bố nhờ đến sự giúp đỡ của cô Chi – cô là một đồng nghiệp của mẹ. Kế hoạch đặt ra là sau giờ dạy, cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm cho đến khi cả hai bố con chuẩn bị xong món quà dành cho mẹ. Em đã nhờ bố gọi điện cho cô, và tự mình nói cho cô biết kế hoạch. Sau khi nghe xong, cô Chi rất vui vẻ nhận lời.

Sau khi tan học, em cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm trước một tiếng để chuẩn bị. Khi về đến nhà em đã thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Đó là hoa hướng dương – loài hoa mà mẹ tôi rất thích. Em nhớ mẹ nói rằng mẹ thích hoa hướng dương vì nó tượng trưng cho niềm tin và hy vọng.

Sau đó, em nhanh chóng chạy vào bếp thì đã thấy bố đang bận rộn rửa rau. Em liền đến giúp bố. Hai bố con em đã quyết định sẽ nấu cho mẹ một bữa ăn thật đặc biệt. Sau hơn một tiếng đồng hồ bận rộn trong căn bếp của mẹ. Cuối cùng hai bố con đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, canh cá nấu chua, măng kho tương… Một bàn ăn hấp dẫn đã được sắp xếp đâu vào đây. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa do chính tay em tự cắm nữa. Tuy không được đẹp bằng mẹ cắm nhưng em tin chắc nếu mẹ biết là do cô con gái rượu tự tay cắm tặng mình, thì sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mọi công việc chuẩn bị đã xong xuôi. Hai bộ con đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả. Mẹ thật phi thường khi vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà.

Hai bố con em đã cố gắng tắm rửa nhanh nhất có thể. Khoảng sáu rưỡi tối, em nhắn tin cho cô Chi rằng mọi công việc đã xong xuôi. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Trước đó, bố đã tắt hết điện trong nhà. Khi mẹ mở cửa bước vào thì bỗng nhiên điện bật lên, em và bố bước ra. Bố cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó em nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Mẹ càng ngạc nhiên hơn khi biết được những món ăn trên bàn là do bố con tôi chuẩn bị riêng cho mẹ.

Sau đó, cả gia đình vừa ăn cơm, vừa trò chuyện vui vẻ. Mẹ đã còn khen các món ăn rất ngon. Em khẽ nháy mắt với bố, trong lòng khen thầm rằng bố cũng có tài năng nấu nướng lắm đó. Khi nhìn lọ hoa trên bàn, mẹ đã hỏi hai bố con xem ai là tác giả của lọ hoa. Em vừa mỉm cười nhìn mẹ, vừa trả lời: “Là con ạ”. Lúc đó khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, mẹ còn khen lọ hoa rất đẹp nữa. Điều đó khiến em cảm thấy vô cùng sung sướng. Ăn cơm xong, em cùng bố rửa bát. Còn mẹ thì ngồi bổ hoa quả ngoài phòng khách. Sau đó, cả nhà cùng nhau ngồi em vô tuyến, và còn trò chuyện rất vui vẻ.

Sau buổi tối ngày hôm đó, các thành viên trong gia đình em thêm gắn kết hơn. Bản thân em đã thấu hiểu được sự vất vả của mẹ khi làm những công việc nội trợ. Em cũng tự hứa sẽ cố gắng giúp đỡ mẹ nhiều hơn.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 14

Gia đình là nơi mỗi người tìm về sau những ngày tháng vất vả, khó khăn. Mỗi bữa cơm sum họp đều có một giá trị to lớn đối với mỗi thành viên trong gia đình.
Vào dịp Tết năm nay, gia đình em đã có một bữa cơm sum họp vô cùng ấm cúng. Chiều ba mươi Tết, mọi người trong gia đình đều bận rộn. Ông, bố và anh trai của em thì dọn dẹp, trang trí nhà cửa. Còn bà và mẹ thì lo chuẩn bị mâm cơm cúng Tất niên. Em chạy quanh nhà giúp đỡ mọi người những công việc nhỏ. Ai cũng đều háo hức đón chờ một năm mới sắp đến. Chẳng mấy chốc, nhà cửa đã sạch sẽ, gọn gàng. Mâm cơm cúng Tất niên cũng rất đầy đủ, đẹp mắt. Mọi người ăn mặc thật chỉnh tề, và đứng trước bàn thờ gia tiên để thắp hương cho ông bà tổ tiên. Em cảm nhận được không khí vô cùng thiêng liêng, trang trọng.

Đến tối, mọi người trong nhà cùng nhau quây quần bên mâm cơm. Những món ăn truyền thống như canh măng, thịt gà luộc, nem rán… được bày biện trên bàn. Đầu tiên, ông nội thay mặt cả gia đình tổng kết lại một năm. Khuôn mặt các thành viên hết sức nghiêm trang. Bầu không khí vô cùng yên tĩnh. Chỉ có giọng nói của ông vẫn ôn tồn, vang vọng. Sau khi ông phát biểu, mọi người cùng nâng ly để chúc mừng năm mới. Tiếng hô vang: “Chúc mừng năm mới” khiến em cảm nhận được Tết đã sắp đến gần.

Sau bữa cơm giao thừa, cả gia đình của em quây quần bên chiếc tivi để xem Táo Quân. Tiếng cười vang lên không ngớt trước những tình huống hài hước và lối diễn tài ba của các cô chú diễn viên hài. Mọi người vừa xem vừa trò chuyện rôm rả. Không khí thật ấm cúng biết bao. Đến mười hai giờ, em và anh trai lên sân thượng để xem pháo hoa. Sau đó, hai anh em sẽ xuống chúc Tết ông bà và bố mẹ. Cả hai thích thú khi nhận được những phong bao lì xì đỏ thắm. Em đã có một ngày cuối năm tuyệt vời bên những người thân yêu.

Mỗi người hãy biết quý trọng khoảng thời gian được quây quần bên gia đình. Bởi đó là giây phút ấm áp, hạnh phúc và bình yên nhất trong cuộc đời của chúng ta.

Tả lại cảnh sum họp của gia đình em – Mẫu 15

Gia đình luôn chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Khi xã hội càng phát triển, công việc bận rộn khiến chúng ta không có nhiều thời gian cho gia đình. Bởi vậy mà khoảng thời gian sum họp vào buổi tối sẽ vô cùng ý nghĩa.

Hôm nay là sinh nhật của bố em. Mọi người trong gia đình quyết định sẽ lên kế hoạch tổ chức một buổi sinh nhật cho bố. Em và chị Phương sẽ dọn dẹp và trang trí nhà cửa. Còn mẹ phụ trách việc nấu ăn. Ba mẹ con đã đi mua quà cho bố từ cuối tuần trước. Đó là một chiếc đồng hồ rất đẹp. Chiều hôm đó, mẹ xin nghỉ làm để chuẩn bị mọi thứ. Chị Phương không có tiết học nên ở nhà lau dọn nhà cửa, và đi chợ cùng mẹ. Sau khi tan học, em cũng cố gắng về nhà thật nhanh.

Khi về đến nhà, em thấy mẹ đang bận rộn trong bếp. Còn chị Phương cũng đang trang trí phòng khách. Em nhanh chóng vào giúp chị. Sau mấy tiếng đồng hồ, mẹ đã nấu xong một bàn ăn với những món mà bố thích. Phòng khách cũng được trang trí rất đẹp. Chị Phương còn giúp mẹ cắm một lọ hoa hồng.

Khoảng bảy giờ tối, bố mới đi làm về. Ba mẹ con đã đứng chờ ở phòng khách. Khi bố bước vào nhà, chị Phương cầm chiếc bánh sinh nhật đi về phía bố. Sau đó, mọi người cùng hát bài “Chúc mừng sinh nhật”. Bố đã rất ngạc nhiên về bữa tiệc này. Bố còn nói lời cảm ơn với ba mẹ con nữa. Mọi người cùng nhau chụp những bức ảnh lưu lại kỉ niệm. Sau đó, cả nhà cùng vào nhập tiệc. Mọi người cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ. Em đã thay mặt mẹ và chị tặng quà cho bố. Bố nói rằng rất thích món quà này.

Một buổi tiệc sinh nhật thật ấm cúng, ý nghĩa. Gia đình của em đã có những khoảnh khắc đẹp đẽ bên nhau.

Đăng bởi: PPE.Edu.vn

Chuyên mục: Giáo dục, Lớp 6

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button